KẺ TRỘM MỘ P1

Hơn sáu trăm năm trước, vị Lương Vương cuối cùng của triều Nguyên là Bả Táp Lạt Ngõa Nhĩ Mật bị Lam Ngọc và Mộc Anh - hai vị khai quốc công thần của triều Minh - đánh bại.

KẺ TRỘM MỘ P1

Hơn sáu trăm năm trước, vị Lương Vương cuối cùng của triều Nguyên là Bả Táp Lạt Ngõa Nhĩ Mật bị Lam Ngọc và Mộc Anh – hai vị khai quốc công thần của triều Minh – đánh bại.

Sau khi bị thua trận ở núi La Tàng, hắn dẫn quân bỏ trốn, tình cờ tìm được cỏ Trường Sinh, bèn cùng các thê thiếp của mình hưởng dụng, sau đó quyết định ở lại trong núi. Hắn lại lợi dụng Cổ thuật(*) của vùng Vân Nam để khống chế tất cả thợ thuyền, binh lính, người hầu, tù binh, bắt họ phải xây dựng cho mình một tòa cung điện dưới lòng đất theo hình thức giống như một ngôi mộ, đồng thời ngày đêm hầu hạ hắn và các thê thiếp.

Theo truyền thuyết, ở một số nơi, người ta thường bỏ rất nhiều con sâu độc vào trong một chiếc cốc cho cắn giết lẫn nhau, đến cuối cùng chỉ còn sót lại một con duy nhất thì giữ lại để nuôi, và đó chính là Cổ. Cổ thuật là một loại tà thuật mà kẻ thi triển dùng Cổ để hãm hại người khác.

Ở bên ngoài, hắn cho xây ba mươi sáu ngôi mộ giả phân bố ở khắp nơi trên núi Lương Vương, lại bố trí đầy rẫy những cơ quan tại ngôi mộ mà mình cư trú, cũng chính là mộ Lương Vương sau này. Trong mộ Lương Vương có hai món thần khí trong truyền thuyết, đó là dạ minh châu và tráp pha lê. Bao nhiêu năm qua, đã có rất nhiều người trộm mộ đi vào đó hòng tìm kiếm hai món bảo vật này nhưng cuối cùng tất cả đều phải bỏ mạng ở bên trong, bao gồm cả sư huynh của Trịnh Duy Tín là Trương Duy Trí.

Trịnh Duy Tín không chết còn mang được dạ minh châu từ trong mộ Lương Vương ra ngoài nhưng lại phát hiện đó là đồ giả. Y không cam tâm, bèn cất công sắp đặt, dùng mười mấy năm trời để tìm ra ba người mà trên thân thể có những vết bớt đặc biệt, lại đưa bọn họ vào trong mộ Lương Vương. Vì y biết, muốn tìm được dạ minh châu thì phải lợi dụng vết bớt trên thân thể những người này.

Tiên nhân có lời rằng: “Mệnh lý hữu thời chung tu hữu, mệnh lý vô thời mạc cưỡng cầu”(*). Đây không phải là những lời lẽ tuyên truyền mê tín dị đoan mà chỉ muốn nói với mọi người rằng, phàm việc gì cũng nên giữ đúng tâm thái, chớ có miễn cưỡng mà lại thành không hay. Có một số người năng lực kém cỏi, vô công rồi nghề, vậy mà lại được cả đời ăn ngon mặc đẹp, hưởng thự vinh hoa phú quý; có một số người thì đi sớm về khuya, vất vả nửa đời, song đến cuối cùng lại hai bàn tay trắng, chẳng thu hoạch được gì; thậm chí còn có người cả đời dốc hết tâm tư bày mưu tính kế, song rốt cuộc lại còn chắng được chết một cách tử tế, không có chỗ chôn thây, thực là quá ư không đáng.

Đại ý của câu nói này có nghĩa là trong mệnh đã có rồi thì cuối cùng cũng sẽ có, trong mệnh không có thì chớ nên đòi hỏi kẻo uổng công.

Tôi cũng từng có một phen trải nghiệm như vậy, thành ra mãi đến bây giờ, cứ mỗi lần nghĩ dến là trong lòng lại thầm buổn bực không thôi.

Tôi chậm rãi mở mắt ra nhưng hai mắt lại nhạt nhòa chẳng thể nhìn rõ thứ gì, đã thế, những tia sáng trắng nhợt từ phía trên chiếu xuống làm tôi hết sức khó chịu. Sau gáy vẫn còn rất đau, trong đầu vang lên những tiếng ong ong không ngớt, tôi đưa tay sờ thử thì thấy máu đã đông lại, song vết thương có lẽ đã sâu tới tận xương.

Tôi gắng gượng ngồi dậy, phát hiện người mình bị đầy đá đè lên, may mà chỉ là đá vụn chứ nếu không cái mạng này của tôi đã chẳng giữ được rồi. Tôi khẽ đưa tay lên dụi mắt, cảm giác có mắt mà không thể nhìn thấy gì đúng là chẳng dễ chịu chút nào, rồi trong đầu tôi bỗng thoáng qua một suy nghĩ chắc không phải tôi đã bị mù rồi đấy chứ?

May mà sự việc còn chưa tới nỗi nghiêm trọng như tôi tưởng tượng, chỉ một lát sau, thế giới trước mắt tôi đã trở nên rõ ràng. Hóa ra luồng sáng vừa rồi tới từ một chiếc đèn pin, nó nằm lặng lẽ trên một tảng đá cách chỗ tôi không xa, ánh sáng vọt ra vừa hay chiếu vào mặt tôi. Có điều, ánh đèn bây giờ trở nên vàng vọt, không còn được sáng lóa như vừa rồi nữa, chắc hẳn là vì chiếc đèn bị bật suốt một thời gian dài, bây giờ pin đã yếu đi.

Tôi bám vào một tảng đá, cố gắng đứng dậy, sau đó loạng choạng đi tới cầm chiếc đèn pin lên, soi khắp bốn phía xem mình đang ở nơi nào. Hóa ra đây là một khe nứt ở giữa lòng núi, chẳng biết là dài bao nhiêu, cũng chẳng biết rộng tới cỡ nào, nhưng nhìn những dấu vết xung quanh thì có lẽ khe nứt này mới hình thành cách đây chưa lâu. Lẽ nào đã xảy ra động đất? Tôi nghĩ như vậy, trong đầu bất giác hiện lên những hình ảnh mà mình từng được xem trong trận động đất ở Vấn Xuyên(*) năm ngoái. Khi đó, không biết bao nhiêu sinh mệnh vô tội đã bị cơn giận dữ của thiên nhiên nuốt chửng.

(*) Trận động đất ở Vấn Xuyên xảy ra vào ngày 12 tháng 5 năm 2008, tâm chấn thuộc huyện Vấn Xuyên, châu tự trị dân tộc Tạng, tỉnh Tứ Xuyên. Trận động đất này đã khiến hàng chục nghìn người thiệt mạng, hàng trăm nghìn người bị thương, hàng triệu người bị mất nhà cửa, là trận động đất gây thiệt hại nặng nề nhất ở Trung Quốc trong vòng mấy chục năm trở lại đây.

Ngoảnh đầu nhìn, tôi thấy phía sau lưng có một dòng sông ngầm đang lững lờ chảy. Nó thật tĩnh lặng, yên bình biết mấy, khiến tôi nảy sinh cảm giác chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ xung quanh bấy lâu nay vẫn giữ nguyên một tư thái như vậy.

Nhưng tôi không thể cho rằng chưa từng có chuyện gì xảy ra được, vì cơn đau từ những vết thương trên người tôi đang tỏ rõ cho tôi thấy bản thân đã trải qua những việc gì. Có điều, dù đã cố gắng suy nghĩ nhưng tôi vẫn chẳng nghĩ ra được điều gì.

Tôi cầm đèn pin rọi lên cao, muốn xem xem khe nứt này rốt cuộc cao đến chừng nào, có cách nào để trèo lên trên hay không… Tiếc là ánh đèn pin bây giờ quá yếu, không soi được tới phía trên, thậm chí chỉ ngoài năm mét thôi là mọi thứ đã chìm trong một mảng tối đen mịt mờ.

Trong tâm trạng tuyệt vọng, tôi đi về phía dòng sông ngầm kia, thầm mong sẽ tìm thấy một con đường để thoát khỏi nơi này, nào ngờ mới đi được hai bước, tôi đã vấp phải một vật nặng gì đó, thế là vội vàng rọi đèn pin xuống, thì ra là chiếc ba lô leo núi của mình, bên trong đựng đầy đồ đạc. Nhìn thấy nó, tôi có cảm giác được an ủi phần nào, có lẽ dựa vào những món đồ trong ba lô, tôi có thể tìm được manh mối gì đó.

Mở chiếc ba lô ra, tôi bất giác thầm nghi hoặc, trong ba lô có quần áo, dây thừng, lẽ nào trong khi leo núi hoặc đi du lịch, tôi đã gặp động đất, sau đó rơi xuông khe nứt này? Tất nhiên cũng có khả năng không phải động đất mà chỉ là tôi đã chui vào một hang núi nào đó, rồi sẩy chân rơi xuống đây.

Không có ai trả lời tôi, tôi cũng không biết đáp án rốt cuộc là gì, chỉ biết phán đoán mà thôi. Sau đó, tôi tìm thấy trong chiếc ba lô leo núi có bếp lò không khói, bật lửa, còn có một ít đinh ốc và cuốc chim chuyên dùng để đục lỗ khi leo núi.

Trong ký ức, dường như có người nào đó từng nói với tôi rằng nếu bị lạc đường ở nơi hoang dã thì ngàn vạn lần không được đi lại bừa bãi, chỉ cần đi dọc theo những con sông, cuối cùng nhất định sẽ tìm thấy nơi có người ở. Có điều, nơi này nằm giữa vùng núi non, thật sự khó có khả năng tìm thấy nơi có người ở, dù gặp được ai đó đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể là yêu quái mà thôi.

Nhưng sông suối gì thì cũng phải chảy ra ngoài, cứ đi dọc theo đó chắc hẳn có thể tìm được đường ra. Thế là tôi khoác ba lô lên vai, quyết định đi dọc theo dòng sông ngầm kia, trong lòng thầm nhủ dù phải đi mất mười ngày nửa tháng cũng được, chỉ cần có thể thấy lại ánh mặt trời là tốt lắm rồi.

Tất cả các sinh vật trên địa cầu đều có lòng cầu sinh rất mạnh, chẳng hạn như có lúc một con linh dương có thể chạy nhanh hơn một con báo săn đang đuổi theo mình, cả con người cũng thế, đôi khi để sống sót, ho có thể bùng phát tiềm lực đáng kinh ngạc. Tôi khoác chiếc ba lô nặng hơn chục cân trên vai, cố kìm nén cơn đau buốt nhói trên đầu, lê tấm thân mỏi mệt đi dọc theo dòng sông ngầm quanh co uốn lượn.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi đi, tôi đã được khoảng năm, sáu tiếng đồng hồ, ngoài những lúc khát quá phải dừng lại uống nước thì ngay cả khi đôi chân mỏi nhừ, tôi vẫn không vẫn không hề dừng lại. Vậy nhưng trước mặt tôi vẫn chỉ có một khoảng ánh sáng nhỏ do chiếc đèn pin chiếu ra cùng với bóng tối mịt mờ vô tận, chẳng hề thấy dấu tích của lối ra.

Nghe nói trong chốn ngục tù, để trừng phạt các phạm nhân không nghe lời, người ta có một biện pháp là nhốt riêng họ vào một căn phòng vừa nhỏ hẹp vừa tối tăm, để cho họ cảm nhận một sự cô độc tột cùng, và rất nhiều người đã không chịu đựng nổi hình thức tra tấn đó.

Hoàn cảnh của tôi bây giờ có thể nói là còn tệ hơn bị nhốt trong phòng tối nhiều, vì ngoài nỗi cô độc ra, nội tâm tôi còn bị nhấn chìm trong sự sợ hãi, đó là sự sợ hãi đối với những thứ chưa thấu tỏ, là sự sợ hãi đối với cái chết, tất cả những điều này đều đang lặng lẽ giày vò thần kinh của tôi, khiến tâm trạng tôi càng lúc càng phiền muộn, lòng nhẫn nại theo đó mà từ từ biến mất.

Đột nhiên, một tiếng “tõm” chợt vang lên giữa lòng sông ngầm, dường như có một viên đá lớn được ném từ một nơi rất cao xuống đó, khiến cho những sợi dây thần kinh vốn đang rệu rã của tôi tức thì trở nên căng cứng. Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, tôi thấy mặt nước bị con vật gì đó ở dưới nước quẫy động làm nổi lên từng gợn sóng, hơn nữa, nó còn đang bơi về phía tôi.

Tôi vội tắt đèn pin đi, bò rạp xuống đất, nín thở, chỉ sợ có âm thanh phát ra sẽ bị nó nghe thấy. Con vật kia sau khi lên bờ thì thản nhiên bò qua ngay bên cạnh tôi, rồi lại tiếp tục bò về phía trước, không bao lâu sau thì dừng lại. Tôi bịt đầu đèn pin lại, chỉ để hơn một khe nhỏ, sau đó mới bật đèn pin lên và cẩn thận tiến tới. Đến khi thấy trước mặt là một ngã rẽ, tôi mới dừng chân.

Tôi có chút do dự, tuy rất muốn đi theo con vật đó xem phía trước rốt cuộc có gì, nhưng lại sợ cứ thế này mà đi thì sẽ gặp nguy hiểm. Cuối cùng, lòng tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi, tôi bèn cất bước đi qua ngã rẽ.

Trước mặt tôi xuất hiện một hang động đá vôi kiểu Karst(*) điển hình. Loại hang động thế này thường mất rất nhiều năm để hình thành, do dòng nước ngầm chảy dọc theo những khe nứt của các loại đá có thể hòa tan, lâu ngày sẽ ăn mòn chúng và tạo ra hang động. Vì đã có những thành phần không thể hòa tan hoàn toàn, vậy nên phong cảnh lưu lại rất đặc biệt, có chỗ thì giống như những gốc măng chắc khỏe mọc lên sau cơn mưa, có chỗ thì lại giống như những cây cột trong lễ đường, còn có chỗ giống một bức rèm châu, quả thực vô cùng đẹp đẽ, dưới ánh đèn pin lại càng trở nên lung linh rực rỡ.

(*) Karst là hiện tượng phong hóa đặc trưng của những miền núi đã vôi bị nước chảy xói mòn.

Tôi vừa đi vừa chú ý quan sát, muốn tìm kiếm xem còn vật vừa rồi ẩn nấp ở đâu nhưng lại bị một tảng đá lớn nửa xanh nửa vàng chặn mất đường đi. Tảng đá này chắc hẳn đã bị nước xối vào suốt một thời gian dài, bề mặt trở nên bóng loáng như được tráng một lớp men, thậm chí còn có thể phản chiếu ánh sáng, thực là quá khó tin.

Khi tôi đang thầm cảm than về sự thần kỳ của tạo hóa, từ phía sau tảng đá lớn kia bỗng vọng lại những tiếng “rồm rộp”, thoạt nghe khá giống tiếng nhai đồ ăn. Tôi đi tới tựa người vào sát tảng đá, thò đầu ra nhìn, và rồi đã nhìn thấy một cảnh tượng mà sau này tôi không cách nào xua tan đi được.

Một con quái vật khổng lồ đang ăn một thi thể. Ngó vào phía trong, tôi thấy muốn vàn xác chết được chất thành tầng thành lớp giữa một khoảng không gian rộng lớn. Các thi thể đó có nam có nữ, tất cả đều trần trụi không một mảnh vải che thân, trên mặt còn có một tia cười mỉm. Nhìn tình trạng của các thi thể thì có lẽ một số đã chết từ rất lâu, một số thì chắc hẳn mới chết khoảng hai, ba ngày thôi. Vậy nhưng, những thi thể kia rốt cuộc từ đâu mà tới? Được đưa vào trong hang động ở sâu trong lòng núi thế này là nhằm mục đích gì?

Con quái vật kia trong khá giống cá sấu, nhưng vóc dáng thì to hơn những con cá sấu bình thường nhiều, trên người cũng không có các nốt sần sùi mà thay vào đó là những chiếc vảy, cái đuôi của nó thì rất ngắn, đầu rất to.

Có lẽ vì đã quen sống trong một thế giới không có ánh sáng, cặp mắt của nó đã bị thoái hóa, chỉ còn là vật trang trí, bị ánh đèn pin rọi thẳng vào mà vẫn chẳng hề có phản ứng. Tôi càng nhìn lại càng kinh hãi, vội xoay người bỏ chạy, chẳng ngờ vì chạy vội quá nên vô tình đá bay một viên đá nhỏ dưới chân.

Con quái vật đó tuy đã mất đi thị giác nhưng thính giác lại tốt đến lạ thường, vừa nghe thấy tiếng động liền gầm gừ mấy tiếng, sau đó quay đầu bò về phía tôi. Tôi không kìm được rùng mình kinh sợ, thế rồi chẳng còn quan tâm tới đường lối gì nữa, tôi ôm lấy một cây cột đá trèo lên trên.

Tôi vừa mới ngồi vững bên trên cây cột đã thì còn quái vật kia đã bò tới phía dưới, sau đó nó ra sức húc mạnh vào cây cột đá. May mà cây cột đá này đủ vững chãi, dù nó có húc thế nào đi chẳng nữa thì cũng chỉ như kiến càng lay đại thụ, chẳng thể làm ảnh hưởng tới tôi.

Con quái vật đó dường như đã ý thức được rằng mình đang làm một việc vô ích, bèn dừng lại, sau đó bò rạp xuống ngay bên cạnh cây cột đá không động đậy, bày trò nằm chờ sung rụng. Thế này thì thật khổ cho tôi quá, vì cây cột đã này đứng trơ trọi giữa hang động, trên chẳng tới trời, dưới chẳng tới đất, bên cạnh cũng chẳng có cây cột nào khác, tôi bây giờ tuy tạm thời được an toàn nhưng nếu con quái vật dưới kia một mực nằm chờ ở đó không chịu rời đi, vậy thì phần đời còn lại của tôi ắt là phải trôi qua trên này rồi.

Sau một thời gian hằm hè nhau trong sự nhạt nhẽo và buồn tẻ, tôi bất giác nảy sinh suy nghĩ hay là nhảy xuống dưới quyết một phen thắng bại với con quái vật kia, nhưng sau khi nhìn lại vóc dáng của nó thì đành ném ngay suy nghĩ ấy qua một bên, người khôn ngoan không lo phải chịu thiệt trước mắt, làm rùa rụt đầu một phen thì cũng đâu có sao. Song con quái vật đó cũng rất kiên nhẫn, cứ thế chờ một mạch mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng thì nằm luôn xuống ngủ ngon lành, tôi thấy thế thì cũng nhắm mắt lại gật gù ngủ theo.

Mới nghỉ ngơi được một lát, phía sau lưng chợt có người gọi tên tôi, âm thanh ở rất gần, như thể có ai đó đang ghé sát lưng tôi mà gọi vậy. Sau nháy mắt, nhịp tim đã đạt tới tốc độ một trăm tám mươi lần một phút, tôi vội xoay người lại, dùng đèn pin rọi tìm nhưng nào có thấy ai.

Mà tôi bây giờ đang ngồi trên cây cột đá cao hơn hai mét, nếu có ai đó ở sau lưng tôi, vậy thì chẳng phải là đang bay lơ lửng giữa không trung ư? Nghĩ tới đây, tự đáy lòng tôi bất giác trào lên từng cơn buốt giá, lẽ nào… có ma? Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ nhiều, phía sau lưng đã lại có tiếng người vang lên: “Bạch Vân Sơn! Bạch Vân Sơn! Cậu có nghe thấy tôi nói gì không?”

Tôi vô thức lớn tiếng nói: “Cô là ai? Cô đang ở đâu?”

Còn tiếp

Theo Nguyễn Lê Duy

CHIA SẺ