Cô gái bàn bên

Số 4444 có người đến thăm

– Số 4444 có người đến thăm.

– Ai vậy cán bộ ?

– Cứ ra đi thì biết.

…….

– Xin chào ?

– Rảnh rỗi không đi chém nhau, đến đây để cười nhạo tao à ?

– Đúng là rảnh đấy. Nhưng tao không đến để cười mày.

– Giả tạo thanh cao. Vậy mày tới làm gì ?

– Chúc mừng. Chú mày sắp ra tù rồi nhỉ ?

– Tao không ngồi thêm mấy năm nữa, có vẻ mày không cam tâm ?

– Đã qua cái thời trẻ trâu đó rồi Tùng ạ. Hãy ra tù và làm lại cuộc đời đi. Giờ nghĩ lại, tao thấy thật có lỗi khi tống mày vào đây – tôi nhìn nó, cười đểu. Nhưng cũng là một nụ cười chua chát cho số phận cứt bò của tôi.

Tôi quay người đi để mặc nó sau xông sắt. Hít một hơi thật dài, tôi nhìn xuống lòng đường, phố đông và cát bụi xế chiều trong một ngày cuối thu Sài Gòn khiến tôi buồn miên man.

Mùi khói xe, mùi bụi đường, mùi nắng và gió, tất cả sự vật đang biến đổi quanh tôi, đều chất chứa nỗi niềm của một người con trai dành cho một cô gái nào đó. Một người con gái chạy trốn tình yêu của mình.

Và một gã trai, không đủ can đảm để theo đuổi tình yêu đó. Có lẽ duyên phận thực sự tồn tại, ít nhất là đối với tôi. Ai đó mang em đến bên tôi, cho tôi biết yêu, và cũng cho tôi biết thù hận.

Em xuất hiện, mang cho tôi vô vàn cung bậc cảm xúc. Và rồi em cũng biến mất, để lại muôn vàn cảm xúc cho tôi. Tôi không sống cũng những cảm xúc đó, nhưng quá khứ của tôi lại chứa đựng tất cả.

Chiều nay, một chiều cuối thu giữa đất SG vô tình này, gió không quá nhiều, nhưng đủ để thổi tung những nỗi buồn đang nằm ngổn ngang dưới lòng kí ức của tôi. Tôi lại nhớ em, cơ mà cũng không có quá nhiều thứ để kể. Bởi lẽ, tôi nhớ em, nó đã là một thói quen in sâu vào trong sinh hoạt hằng ngày của tôi rồi.

Ra khỏi trại giam, tôi lang thang trên con Boxster dạo một vòng thành phố. Tôi thích con xe này, bởi vì nó chỉ có hai chỗ. Và từ lúc tôi mua nó, chưa có ai ngồi lên chiếc ghế bên cạnh tôi.

Tôi ước một ngày nào đó, sẽ có ai đến để lấp đầy khoảng trống trong xe, nhưng người con gái đó, đã bỏ lại tôi và đi mất. Chạy ra ngoại ô, tôi dừng xe bên góc đường châm vội điếu thuốc. Nhả khói ra, tôi tăng ga và chạy tiếp.

Gió và khói thuốc làm mắt tôi hơi mờ đi, một chút nước mắt hơi ứa ra. Xa xăm, tôi thoáng thấy một màu xanh dương quá đỗi quen thuộc. Mình đang mơ, hay mắt mình nhòe thật ?

Kíttttttt !!! Tôi vội đạp chân thắng, phanh gấp, và giật mình tỉnh dậy. Đù má, hên là chưa chết người. Xem tí nữa tôi đụng vào người ta rồi. Mở vội cửa xe, chân tôi chưa chạm đất thì một giọng nói to chà bá lửa :

– Đi xe kiểu gì thế hả ?

– Tôi xin lỗi, cô có sao…. không ?

Là một cô gái, da trắng, dáng người nhỏ và thanh toát. Cô ấy khá xinh, nhất là sau mái tóc đặc biệt đó – mái tóc xanh dương. Nó đập vào mắt tôi, như đập thẳng vào quá khứ cay đắng của tôi vậy.

– Anh bị mù hả ?

– Tôi xin lỗi. Cô có sao không ? Để tôi đưa cô đi bệnh viện.

– Không cần, cảm ơn. Ngày gì mà xui thế không biết.

Con nhỏ khập khiễng qua đường, leo lên chiếc taxi cạnh đó rồi đi mất. Chắc nó đặt xe, đang qua đường mà bị mình đâm trúng ? Tôi lặng người, nhìn bóng chiếc xe đi mất. Cười nhạt. Một ngày thật đặc biệt, một cô gái đặc biệt, gom gọn quá khứ của tôi , lật ngược lại bởi một mái tóc màu xanh dương. Thật thú vị.

Lại thở dài, ngày hôm nay tôi rảnh mà. Chạy vèo về nhà một người quen cũ, tôi đậu xe gọn gàng rồi đi thẳng vào nhà.

– Trang có ở nhà không cô ?

– Có đó con. Nó đang dỗ bé Thảo. Nó khóc từ này đến giờ rồi.

Thảo – con gái hụt của tôi và Trang. Đậu má, hên là tôi đéo đổ vỏ. Nhưng chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa, con bé con không có tội. Và Trang, tôi cũng không nhớ em có làm gì có lỗi với tôi hay không nữa.

Chỉ là tôi thấy tội nghiệp cho hai mẹ con nó, một số phận khá bất hạnh. Có lẽ, những ai xuất hiện quanh tôi đều bất hạnh. Chắc tôi là sao chổi thật rồi.

– Thảo à ? Nhớ chú không con.

Thấy tôi, con nhỏ ngừng khóc hẳn. Nó cười toe toét rồi chạy vào lòng ôm tôi. Như thói quen, tôi chở con bé đi dạo phố với tôi vào cuối ngày, khi những hạt nắng đã thôi gắt, gió hơi hiu hiu và khí trời se buồn lại. Tôi cần tìm kiếm một niềm vui nho nhỏ để sống dặt dẹo qua những tháng ngày đói rét yêu thương.

Và con bé – là cứu tinh của tôi trong những ngày như vậy. Ngồi cạnh tôi, nó hót líu lo, kể đủ thứ chuyện mà mẹ nó kể cho nó : nào là cô bé quàng khăn đỏ, tấm cám …v….v.

Tôi thích chở nó đi chơi với tôi, vì mỗi khi thấy con nhóc, tôi lại thấy dễ chịu. Tôi ước mình có một đứa con gái, cũng dễ thương như con của Trang. Và tất nhiên, trong giấc mơ đó, con gái tôi cũng có mái tóc màu xanh dương.

Hết một ngày nghỉ, tôi đưa bé Thảo về nhà với mẹ nó. Và chốt hạ ngày nghỉ của tôi ở một góc quán. Một quán cà phê quen thuộc. Nơi tôi thích nhất. Nó chứa đựng mọi thứ, quan trọng nhất đối với tôi.

Câu chuyện mà tôi từng kể cho mọi người nghe, bắt đầu ở đây, và cũng kết thúc ở đây. Buồn lắm, ngày em đi, góc quán buồn và lạnh lẽo. Khách đông, lòng tôi càng hiu quạnh. Khách vắng, góc quán lại càng u ám hơn. Cái tiếng nỗi lòng, nó lấn át toàn bộ không gian xung quanh tôi.

Ngả lưng ra ghế, tôi châm tiếp điếu….

Đm hết thuốc rồi ?

– Chủ quán ?

– Hiếu hả mày ? Một đen đá không đường với một gói thuốc ?

– Ờ.

Tôi cười, lão chủ quán cũng cười. Quen thân mẹ nó rồi thì còn gì để mà kể.

Tách, tiếng âm ly bật công tắc. Âm nhạc vang lên, ngay tại góc quán này, bài hát mang cho tôi tỷ tỷ xúc cảm. Một thứ vũ khí moi móc quá khứ đáng sợ :

” Chiều ráng đỏ bên quán nhỏ

Quán nhỏ không sáng tỏ

Cho ly đen đá không đường anh ơi

Chợt thấy đầu thuốc bàn bên kia thoáng đỏ

Anh bồi bàn mang ra hai cốc

Một cho anh, một cho em

Tay em khuấy một trời xoáy lốc

Cà phê đen, cà phê đen ”

– Cà phê đen đây. Thuốc đây, nốc đi rồi chết.

– Cảm ơn.

Tôi nhìn ổng rồi cười.

Bóc team, tôi rút điếu thuốc ra, châm và miên man theo dòng cảm xúc. Nó dắt tôi đi, trở về những ngày tháng bên em. Vui và hạnh phúc, vị đắng của cà phê, mà cứ ngỡ vị ngọt ngào của dĩ vãng. Thật phê pha

– Xin lỗi. Anh cho em mượn cái bật lửa được không.

Tôi nhả vội làn khói, ẩn hiện phía sau, là một mái tóc màu xanh dương. Mái tóc quen thuộc, nhưng mùi hương này, không phải cô ấy !!!

Nguồn: VOZ

CHIA SẺ